

CAU GIÀ
Ơ hay nắng đổ hiên nhà
Em về nhặt lá trầu già rụng rơi
Cau ba mẹ đã mang phơi
Vôi nồng cũng đã hết thời nồng vôi
Duyên em còn cái nụ chồi
Ngọn trầu đã héo cau ngồi mặt khuông
Tình duyên ai đã chót buông
Đôi môi tím dại... gánh buồn đợi ai
Trách ai tình lỡ chia hai
Để cho duyên thắm... tuột vai giữa đường
Giờ này mỗi đứa một phương
Trầu vàng lá rụng, cau trương bụng già
Thôi đành ta lạc mất ta
Một nôi hai ngả ... sầu sa tháng gầy
CỎ DẠI_THANH BẢO NGUYỄN
